Hiệu quả của điều trị chống oxy hóa dạng uống trên chức năng của phân đoạn DNA tinh trùng của người và số lượng tinh trùng có DNA thoái hóa mạnh

  20/05/2016
First International Journal of Andrology
ANDROLOGIA (NAM HỌC)
 
Hiệu quả của điều trị chống oxy hóa dạng uống trên chức năng của phân đoạn DNA tinh trùng của người và số lượng tinh trùng có DNA thoái hóa mạnh
 
C. Abad1, M. J. Amengual 2, J. Gosálvez3, K. Coward 4, N. Hannaoui 1, J. Benet 5,6, A. Garcı'a - Peiro ' 5,6,7  & J. Prats 1
 
1 Servei d’Urologia, Hospital de Sabadell Corporacio´ Sanita`ria Parc Taulı´, Sabadell, Institut Universitari Parc Taulı´ - UAB, Universitat Auto `noma de Barcelona, Campus d’Excele`ncia Internacional, Bellaterra, Spain;
2 UDIAT, Centre Diagno`stic Corporacio´ Sanita`ria Parc Taulı´, Sabadell, Institut Universitari Parc Taulı´ - UAB, Universitat Auto `noma de Barcelona, Campus d’E`xcela`ncia Internacional, Bellaterra, Spain;
3 Departamento de Biologı´a, Unidad de Gene´tica, Universidad Auto ´noma de Madrid, Madrid, Spain;
4 Nuffield Department of Obstetrics & Gynaecology, Level 3, Women’s Centre, John Radcliffe Hospital, Headington, Oxford, UK;
5 Ca`tedra de Recerca Eugin-UAB, Universitat Auto `noma de Barcelona, Bellaterra, Spain;
6 Departament de Biologia Celular, Fisiologia i Immunologia, Universitat Auto`noma de Barcelona, Bellaterra, Spain;
7 Centro de Infertilidad Masculina y Ana´lisis de Barcelona (CIMAB), PBM5, Edificio Eureka, Parc de Recerca de la UAB, Bellaterra, Spain;
 
Tóm tắt
 
Mục tiêu chính của nghiên cứu này là để xác định ảnh hưởng của điều trị bằng chất chống oxy hóa qua đường uống (1500mg L-Carnitine, 60mg vitamin C, 20mg coenzyme Q10, 10mg vitamin E, 10mg kẽm; 200µg vitamin B9 ; 50µg selen; 1µg vitamin B12) trong một khoảng thời gian 3 tháng kể từ khi chức năng phân đoạn DNA của tinh trùng theo sau các giai đoạn khác nhau của lưu trữ tinh trùng (0 giờ, 2 giờ, 6 giờ, 8 giờ và 24 giờ) ở 37°C trong một nhóm 20 bệnh nhân vô sinh được chẩn đoán với tinh trùng yếu & dị dạng (asthenoteratozoospermia). Mục tiêu thứ hai là sử dụng kiểm tra phân tán nhiễm sắc thể của tinh trùng (SCD) để nghiên cứu tác động chống oxy hóa trên một quần thể cụ ​​thể của tinh trùng có DNA thoái hóa cao (DDS) .Các thông số tinh dịch và tỷ lệ mang thai( PR) cũng được xác định. 
 
Kết quả cho thấy sự cải thiện có ý nghĩa tính toàn vẹn DNA tại tất cả các thời điểm ủ bệnh (P <0,01). Tỷ lệ DDS cũng giảm đáng kể ( P <0,05). Phân tích dữ liệu tinh dịch cho thấy một sự gia tăng đáng kể trong sự tập trung, khả năng vận động, sức sống và các thông số về hình thái của tinh trùng. Kết quả của chúng tôi cho thấy rằng điều trị chống oxy hóa không chỉ cải thiện chất lượng tinh trùng về các thông số chuyên biệt quan trọng và tổn thương DNA cơ bản, mà còn giúp duy trì tính toàn vẹn DNA. Sử dụng trước các chất chống oxy hóa có thể do đó thúc đẩy kết quả tốt hơn theo sau các kỹ thuật hỗ trợ sinh sản.
 
 
Giới thiệu
 
Tinh trùng tổn thương DNA đã được chứng minh là đại diện cho một yếu tố quan trọng có thể gây những hậu quả quan trọng đối với mang thai hoặc trong quá trình phát triển phôi thai tiếp theo (Bungum et al, 2007; . Puscheck & Jeyendran , 2007; Zini et al., 2008). Nhiều nghiên cứu, sử dụng nhiều phương pháp tiếp cận, đã cố gắng để hiểu được nguyên nhân và cơ chế mà các tổn thương DNA là phát sinh. 
 
Sự đồng thuận chung của dư luận cho rằng cơ chế nhiều khả năng cơ bản bao gồm các thay đổi trong quá trìnhnén chặt của hạt nhân tinh trùng trong quá trình sinh tinh trùng (spermiogenesis), việc sản xuất mất cân bằng của các loại ôxy phản ứng (ROS) và hoạt động nuclease trong quá trình như  tự hủy (apoptosis) - (Sakkas và cộng sự, 2004;. Aoki và cộng sự, 2005;.. De Iuliis et al, 2009). Đặc biệt, stress do oxy hóa gây ra bởi sự mất cân bằng xảy ra khi sản xuất ôxy phản ứng và nitơ vượt quá khả năng chống oxy hóa của một hệ thống sinh họcbình thường để dễ dàng giải độc những phân tử mà có thể gây ảnh hưởng độc hại trong tất cả các thành phần của tế bào, bao gồm cả protein, chất béo không bão hòa và DNA. 
 
Vì vậy, stress do oxy hóa có thể ảnh hưởng đến khả năng thụ tinh vì gây thiệt hại cho màng tinh trùng có thể dẫn đến sự vận động kém và mất khả năng kết hợp được với các tế bào trứng (Tremellen, 2008). Ngoài ra, stress do oxy hóa gây ra những biến đổi kép cơ bản  trong DNA dẫn đến phá vỡ tổng quát của bộ gen nội (Badouard et al, 2008; Santiso và cộng sự, 2010). Ở những bệnh nhân giãn tĩnh mạch thừng tinh (varicocele), nó đã cho thấy rằng stress oxy hóa có thể phát huy hiệu quả khi tỷ lệ nhân protein (protamine) 1 tới 2 (Garcı'a - Peiro ' et al., 2011a).
 
Các nghiên cứu khác cho rằng stress do oxy hóa có thể gây ra hoạt động kiểu dòng thác (caspase) và kích hoạt enzyme, quá trình cuối cùng dẫn đến sự phân đoạn DNA (Sailer et al. , 1997). Do đ , có vẻ như căng thẳng dooxy hóa là một yếu tố quyết định quan trọng mà có thể bất lợi ảnh hưởng đến khả năng sinh sản nam tại một loạt các cơ cấu kết nối và cấp độ chức năng. Trong kịch bản này, trong đó khả năng sinh sản của nam giới rất dễ bị suy giảm, nhiều nỗ lực chống lại các thiệt hại gây ra bởi stress do oxy hóa được điều tra. Trong ý nghĩa này,bước đầu tiên của sự phòng vệ là chống lại stress do oxy hóa mà có ảnh hưởng đến khả năng sinh sản nam làxác định xem việc bổ sung chất chống oxy hóa có thể bằng đường uống nhằm nâng cao thông số tinh dịch và kết quả thai kỳ có liên quan. Trong thực tế, việc sử dụng chất chống oxy hóa đã trở thành là chủ đề chính của nhiều đề tài được quan tâm nghiên cứu (Greco et al, 2005. Me'ne'zo và cộng sự năm 2007; Piomboni et al, 2008), và hiện nay, liệu pháp chống oxy hóa đã được đánh giá trong nghiên cứu lâm sàng với ít nhất 20 báo cáo nêu bật ảnh hưởng của nó trên các biện pháp của stress do oxy hóa trong tinh trùng của con người (Gharagozloo & Aitken, 2011). 
 
Về vấn đề này, một phân tích hồi cứu gần đây cho thấy chất chống oxy hóa có thể cải thiện kết quả sinh sống và tỷ lệ có thai cho các cặp vợ chồng trải qua những chu kỳ thụ tinh nhân tạo (ART)(Showell et al. , 2011). Kết quả là, điều trị bằng chất chống oxy hóa bằng đường uống thường xem như là một chiến lược điều trị thông thường để cải thiện chất lượng tinh trùng .
Tuy nhiên, những tác động chính xác của chất chống oxy hóa khi tinh trùng chất lượng vẫn còn chưa rõ ràng và vẫn còn là một thiếu tự tin về hiệu quả điều trị như vậy, kết quả đặc biệt là mâu thuẫn được thể hiện rõ trong yvăn được xuất bản liên quan đến tính chống oxy hóa và tổn thương DNA (Silver et al, 2005; Tunç et al, 2009).
 
Mục đích của nghiên cứu này là để khám phá, trong một loạt các nhóm được xác định rõ của bệnh nhân vô sinh được biết đến do tinh trùng yếu & dị dạng (asthenoteratozoospermia - ATZ), hiệu quả của việc sử dụng chất chống oxy hóa đường uống hơn 3 tháng sau khi cơ bản tinh trùng phân mảnh DNA và sau thời gian ủ bệnh khác nhau ở 37°C. Ngoài ra, suy thoái quần thể tinh trùng (DDS), một quần thể tinh trùng cụ thể của sự xuống cấp DNA đặc trưng với mức độ cao.
 
Cuối cùng, các thông số tinh trùng và tỉ lệ có thai cũng xác định. Theo chúng tôi biết, không có báo cáo xuất bản khác liên quan đến hiệu quả của điều trị bằng chất chống oxy hóa đường uống khi sự vận động của tinh trùng DNA phân mảnh và sự hiện diện của DDS.
 
Đối tượng và phương pháp
 
Thiết kế nghiên cứu và lựa chọn bệnh nhân
Hai mươi người đàn ông vô sinh biết do tinh trùng yếu & dị dạng  asthenoteratozoospermia (WHO, 1999) trong ít nhất hai phân tích tinh dịch trước đã lựa chọn giữa tháng 3 năm 2010 và tháng Hai năm 2011. Nhữngbệnh nhân với viêm sinh dục, tinh dịch có bạch cầu (leukocytospermia), lịch sử của bệnh tự miễn dịch hoặc hồ sơ thay đổi nội tiết tố không trong nghiên cứu này. Tại thời điểm bắt đầu nghiên cứu, không có các bệnh nhân đã được xử lý trước với chất chống oxy hóa hoặc thuốc cho bất cứ điều gì điều kiện khác. Bệnh nhân cần điều trị trong thời gian nghiên cứu có các lý do khác (chủ yếu là cúm) cũng được loại trừ. Các thông số tinh trùng và DNA tinh trùng phân mảnh sau thời gian ủ khác nhau là xác định trước và sau 3 tháng điều trị chống oxy hóa với đa vitamin (Androferti/ Oximum, Công ty dược phẩm Pharma Q ; Alicante, Tây Ban Nha) chứa L –Carnitine1500 mg), vitamin C (60 mg), coenzyme Q10 (20mg), vitamin E (10 mg), vitamin B9 (200µg), vitamin B12(1µg ), kẽm (10 mg) và selen ( 50µg). 
 
Thành công mang thai trong khi điều trị và 3 tháng sau đó là khẳng định cuộc phỏng vấn qua điện thoại. Văn bản đồng ý thông báo được đưa ra bởi tất cả các bệnh nhân, và nghiên cứu này đã được sự chấp thuận của Ủy ban Đạo đức Nhà nước (Institutional Ethics Committee).
 
Thu thập mẫu và chuẩn bị
Mẫu tinh dịch thu được từ tất cả các bệnh nhân sau 3 ngày kiêng khem tình dục, cả trước và sau khi điều trị với chất chống oxy hóa bằng đường uống. Xuất tinh tươi được phép hóa lỏng, và một lượng nhỏ mẫu dành cho việc xác định các thông số tinh trùng. Các mẫu còn lại là trộn tỉ lệ 1: 1 với bài kiểm tra lòng đỏ đệm vừa bảo quản lạnh chứa [14% (v/v) glycerol, 30% (v/v) lòng đỏ trứng, 1,98% (w/v) và glucose 1,72% (w/v) natri citrat ], ước lượng và ủ qua đêm tại âm 80°C trong một phòng tắm isopropanol, và cuối cùng , được bảo quản lạnh trong nitơ lỏng cho đến khi Thí nghiệm được thực hiện.
 
Xác định các thông số tinh dịch
Các thông số tinh trùng yếu, bao gồm tổng số lượng tinh trùng, nồng độ, khả năng vận động (loại tiến tới a, b, a + b), sức sống và hình thái học, được xác định theo Hướng dẫn Tổ chức Y tế Thế giới (WHO năm 1999). Cácthiết bị phân tích tinh trùng lớp Analyzer (SCA , Microptic , Barcelona, ​​Tây Ban Nha ) đã được sử dụng để xác định các thông số tập trung và vận động, trong khi sức sống là đánh giá eosin/ nigrosin nhuộm, và hình tháiphân tích sau đây (Menkveld et al. 1990). Duy trì tính thống nhất, phân tích tinh trùng được thực hiện bởi cùng một quan sát mỗi lần.
 
Đánh giá thời gian phân mảnh DNA của tinh trùng
Tất cả các mẫu trong nghiên cứu này được ủ trong một bồn nước ở 37°C trong 30 giây, rửa sạch ba lần trong PBS, và nồng độ tinh trùng được điều chỉnh đến 10 triệu mỗi ml. Sau đó, mẫu được ủ ở 37°C trong 0h, 2 giờ, 6 giờ, 8 giờ và 24 giờ, và tinh trùng DNA phân mảnh (SDF), tỷ lệ phân mảnh so với tổng số tinh trùng được đánh giá bằng cách sử dụng kiểm tra phân tán tinh trùng nhiễm sắc (SCDt) (Halosperm Kit; Halotech DNA, S.L, Madrid, Tây Ban Nha) theo hướng dẫn của nhà sản xuất. Những bản kính có tinh trùng được nhuộm màu kính hiển vi forfluorescence sử dụng Propidium iodide (2,5 µg ml- 1 trong Vectashield; Vector laboratoriesBurlingame, CA, Hoa Kỳ), và 200 tinh trùng đã được ghi cho mỗi điểm thực nghiệm. Tỷ lệ phần trăm của DNAtinh trùng bị suy thoái (DDS), một quần thể tinh trùng trong xuất tinh được đặc trưng bởi mức độ hiện diện rất có ý nghĩa của sự suy giảm protein, và DNA tổn thương (Enciso et al. , 2006) đã được xác định và thể hiện như tỷ lệ DDS so với tổng số tinh trùng được phân tích (García- Peiró et al. , 2012). Tỷ lệ tinh trùng DNA phân mảnh ( RSDF ) định nghĩa là sự gia tăng phân mảnh DNA đo giữa hai khoảng thời gian (T24 - T0) cũng được xác định.

Phân tích thống kê
Phân tích dữ liệu được thực hiện bằng cách sử dụng trọn gói phần mềm “Thống kê cho Khoa học xã hội”, phiên bản 15 (SPSS , Chicago, IL, USA). Để nghiên cứu sự phân phối bình thường của các biến, các bài kiểm tra Kolmogorov - Smirnov và Shapiro - Wilks được sử dụng. Tùy thuộc vào sự hiện diện của không đối xứng, giá trịđược so sánh bằng cách sử dụng thử nghiệm Wilcoxon và Đăng nhập cho mẫu liên quan , và mức có ý nghĩa được thành lập 95% của khoảng tin cậy (CI).

Kết quả
 
Các thông số tinh dịch
Các thông số tinh trùng trước và sau khi uống Liệu pháp chất chống oxy hóa này được mô tả trong bảng 1. Tất cả các thông số trưng bày cải thiện đáng kể về mặt thống kê, ngoại trừ tổng số tinh trùng và vận động loại b, là không cải thiện (P> 0,05).
 
Tinh trùng tổn thương DNA sau các giai đoạn khác nhau của ủ bệnh
Sự tiến triển của tinh trùng DNA phân mảnh qua tăng thời gian ủ ở 37°C trước và sau khi điều trị với chất chống oxy hóa bằng đường uống được tóm tắt trong bảng 2. Nói chung, đã có sự cải thiện thống kê trong DNA tinh trùng tính toàn vẹn phân tích tại mỗi thời điểm thử nghiệm. Sự khác biệt thống kê đã được phát hiện cho tất cả các điểm ủ bệnh. Sau khi điều trị chống oxy hóa dạng uống, tỷ lệ tinh trùng DNA phân mảnh thấp hơn đáng kể (P <0,01), và tinh trùng toàn vẹn DNA đã được bảo tồn hơn .
 
Kết quả tinh trùng bị suy thoái được thể hiện trong Bảng 2. Sau khi điều trị chống oxy hóa, loại cụ thể của tinh trùng với mức độ cao của tổn thương DNA đã giảm đáng kể (P <0,05).
 
Tỷ lệ mang thai sau khi điều trị chống oxy hóa
Các bà vợ của bốn người tham gia nghiên cứu ban đầu là những người sử dụng bổ sung chất chống oxy hóa mang thai chỉ 3 tháng sau khi bắt đầu điều trị. Tuy nhiên, vợ một bệnh nhân thử nghiệm sẩy thai. Kết quả là, tỷ lệ mang thai liên tục tính là 15%. Tuy nhiên, hai bệnh nhân thất bại trong việc sản xuất một mẫu để phân tích điều trị về sau cũng đã được loại trừ khỏi nghiên cứu. Vì vậy, trong điều kiện nghiêm ngặt, việc điều trị là xem xét để xác định tỷ lệ mang thai trong chỉ có một trường hợp và được đánh giá là khoảng 5% .

Thảo luận
Nghiên cứu này được tiến hành để xác định xem điều trị với chất chống oxy hóa bằng đường uống có thể giúp cải thiện chất lượng tinh trùng ở những bệnh nhân được lựa chọn với asthenoteratozoospermia (ATZ) (Tổ chức Y tế Thế giới, 1999). Đối với mục đích này, các thông số tinh dịch, phân mảnh DNA và tỷ lệ mang thai được xác định. Hơn nữa, cụ thể chú ý tới hai khía cạnh của tinh trùng DNA phân mảnh : (i) sự năng động của tinh trùng DNA phân mảnh
Bảng 1
Tóm tắt các thông số chuyên biệt quan trọng trước và sau khi điều trị chống oxy hóa
 
Trước khi điều trị
Sau khi điều trị (3 tháng)
 
 
TB ± SD ; thứ hạng
TB ± SD ; thứ hạng
P value
 
Tinh trùng ml-1
Tổng số tinh trùng
Vận động kiểu A (%)
Vận động kiểu B (%)
Vận động kiểu A + B (%)
Tỉ lệ sống (%)
Hình thái bình thường (%)
69,75 ± 44,08 (12-175)
156,39 ± 86,73 (28-316)
13,54 ± 9,57 (0,20-32)
15,20 ± 13,04 (2-58)
28,94 ± 19,93 (2,3-72)
45,31 ± 19,72 (14-78)
4,10 ± 3,21 (0-11)
69,85 ± 50,55 (9-217)
177,46 ± 116,24 (38-478)
20,02 ± 12,33 (3,10-50)
17,57 ± 9,96 (7-50)
37,59 ± 16,44 (11-73)
57 ± 14,56 (25-80)
5,57 ± 5,64 (0-17)
0.042 *
0.47
0.02 *
0.15
0.04 *
0.002 **
0.04 *
 

* 0.05 ngưỡng ý nghĩa thống kê .
** 0.01 ngưỡng ý nghĩa thống kê .
 
và (ii) DNA tinh trùng bị suy thoái (DDS), một quần thể tinh trùng khác nhau đặc trưng bởi DNA rất phân tánvà sự suy giảm protein (Enciso et al., 2006). Theo kiến thức của chúng tôi, tác dụng của chất chống oxy hóađường uống đã không được điều tra trước đó về hai khía cạnh của tinh trùng có DNA bị hư hại.

Một số báo cáo trước đây đã chỉ ra rằng liệu pháp chống oxy hóa bằng đường uống có thể cải thiện chất lượng tinh trùng (Suleiman et al., 1996; Scottet al, 1998). Trong các báo cáo khác trước đây , đó là chứng minh rằng liệu pháp chống oxy hóa với L -carnitine dẫn để cải thiện đáng kể trong những chức năng chính của tinh dịchcác thông số (Vicari & Calogero năm 2001; Vicariet al, 2002. Lenziet et al, 2003,2004; Balercia et al, 2005; De Rosa và cộng sự, 2005). Trong nghiên cứu này, chúng tôi cũng quan sát thấy một thống kê cải thiện các thông số chủ chốt của tinh dịch sau khi điều trị với một phức hợp chất chống oxy hóa. Cải tiến đáng kể là phát hiện đặc biệt cho sự vận động về phía trước và tỷ lệ tinh trùng có hiệu quả (Bảng 1). Quan sát này cũng được  báo cáo trong một nghiên cứu trước đây sử dụng carnitines là hợp chất điều trị chính (Vicari & Calogero , 2001).
 
Khi xem xét tính toàn vẹn DNA của tinh trùng, chúng tôi quan sát giảm tỷ lệ tinh trùng với sự phân mảnh DNA cơ bản ( t0 ) sau khi điều trị chống oxy hóa. Điều này phù hợp với một số báo cáo hiện có và báo cáo tương tựcải tiến toàn vẹn DNA của tinh trùng sau điều trị bằng một loại chất chống oxy hóa như C hoặc Vitamin D hoặc cả hai (Grecoet al , 2005; Me'ne'zo và cộng sự, 2007).
Bảng 2
Tóm tắt dữ liệu, thể hiện như tỷ lệ phần trăm , cho DNA tinh trùng bị suy thoái (DDS)và cho sự phân mảnh DNA của tinh trùng ( SDF)đo tại các điểm thí nghiệm khác nhau
Tóm tắt các thông số chuyên biệt quan trọng trước và sau khi điều trị chống oxy hóa
 
Trước khi điều trị
Sau khi điều trị (3 tháng)
 
 
TB ± SD ; thứ hạng
TB ± SD ; thứ hạng
P value
 
DDS
SDF 0 h
SDF 2 h
SDF 6 h
SDF 8 h
SDF 24 h
7,32 ± 4,12 ( 1,90-17,10 )
28,5 ± 14,97 (14-66.5)
28,77 ± 13,45 ( 12,5-60 )
31,65 ± 12,44 ( 16-63,5 )
34,9 ± 12,92 ( 18-68 )
53,97 ± 21,94 ( 20-100 )
5,66 ± 3,21 ( 1,20-15,8 )
20,12 ± 8,26 ( 8,5-35,5 )
20,7 ± 8,42 ( 10-37 )
23,07 ± 11,63 ( 8,5-46,5 )
25,87 ± 10,13 ( 10-46 )
33,02 ± 13,35 ( 12-77,5 )
0.04 *
0.004 **
0.003 **
0.004 **
0.006 **
0.0002 **. 
 
* 0.05 ngưỡng ý nghĩa thống kê .
** 0.01 ngưỡng ý nghĩa thống kê .
 
Tuy nhiên, các cơ chế chính xác mà chất điều trị chống oxy hóa làm giảm sự phân mảnh DNA chưa được làm rõ hoàn toàn và chỉ được chứng minh là gây tác dụng bảo vệ trong ống nghiệm (Ziniet al., 2009). Trong nhữngnghiên cứu gần đây, chúng tôi quan sát sự tăng tuổi thọ hơn của tính toàn vẹn DNA sau Liệu pháp chống oxy hóa. Hơn nữa, tỷ lệ tinh trùng phân mảnh DNA đã giảm về mặt thống kê. Quan sát này có thể liên quan đến hiệu quả lớn hơn trong việc thay thế histone bởi protamines trong spermiogenesis bởi vì một nghiên cứu trước đây đã báo cáo rằng tỷ lệ P1/P2 có tương quan đáng kể với tỷ lệ DNA phân mảnh (Garcı'a - Peiro' et al., 2011a). Do đó, chất chống oxy hóa có thể giúp cải thiện tinh trùng toàn vẹn DNA hoạt động không chỉ ở cấp trung hòa ngoại sinh oxy hóa, mà còn bằng cách cải thiện quá trình tu sửa hạt nhân của tinh trùng. Về điều này, điều quan trọng là cần lưu ý rằng tác động quan sát các thông số tinh trùng được phân tích không thể chỉ được coi như là một tác động độc quyền của vitamin, như các yếu tố khác như kẽm và selen cũng cho thấy ảnh hưởng có lợi trên mật độ tập trung, khả năng vận động và hình thái tinh trùng (Camejo et al., 2011). Bước này là rất quan trọng, bởi vì hiệu quả của quá trình này cuối cùng có thể phụ thuộc vào sự nhạy cảm của DNA hạt nhân để gây thiệt hại (De Iuliis et al., 2009). Quan sát này có thể được nhấn mạnh bởi thực tế là hình thái tinh trùng cũng đã được cải thiện sau điều trị (Bảng 1). 
 
Mặc dù có những kết quả trái ngược nhau liên quan đến việc ảnh hưởng của chất chống oxy hóa để cải thiện khả năng sinh sản, các nhận thức chung của nghiên cứu này là chất chống oxy hóa bằng đường uống điều trị có thể cải thiện đáng kể chất lượng tinh trùng trong ATZ nam giới, và như là hệ quả, liệu pháp điều trị này sẽ rấtđược khuyến khích. Tuy nhiên, không phải tất cả bệnh nhân đáp ứng với điều trị như vậy trong cùng một cách, và trong một số trường hợp, hiệu quả là rõ rệt hơn ở những người khác. Điều  này cho thấy để cải thiện tỷ lệ mang thai và sinh, dấu hiệu cụ thể của tổn hại liên quan đến ROS hoặc các yếu tố khác cần được điều tra để xác định những gì xử lý cụ thể sẽ hiệu quả hơn (loại chất chống oxy hóa, liều lượng và thời gian điều trị) cho mỗinhóm bệnh nhân cụ thể phân loại theo đặc điểm lâm sàng cụ thể của họ. Ví dụ, DDS quần thể thể hiện một sự hiện diện rất khác nhau trong mẫu tinh dịch tổng thể, mặc dù nghiên cứu gần đây đã báo cáo mà quần thể tinh trùng này có tăng thống kê hiện diện ở những bệnh nhân varicocele (Encisoet al., 2006) và mang gen tái tổ chức (Garcı'a - Peiro ' et al. , 2011b). DDS được đặc trưng bởi một mức độ cao của DNA phân mảnh và protein cạn kiệt mà chỉ có thể được xác định bởi các thử nghiệm phân tán tinh trùng nhiễm sắc thể (SCD) sử dụng một trong hai trường sáng hoặc kính hiển vi huỳnh quang (Ferna'ndezet al., 2005). Trong kỳ báo cáo, các quần thể DDS giảm chất chống oxy hóa thống kê sau đây điều trị. Do đó, nó sẽ là hợp lý để xem xét điều trị này có thể có hiệu quả hơn ở những bệnh nhân người đã có một tỷ lệ rất cao của DDS , ví dụ như trong nhóm bệnh nhân varicocele nơi quần thể DDS có thể chiếm tới 20% tinh trùng có ADN bị phân mảnh. Trong thực tế, việc sản xuất của DDS sẽ được liên quan với ROS vì bệnh nhân hiện tại varicocele với mức độ căng thẳng oxy hóa cao hơn nhiều so với các bệnh nhân khác và các nhà tài trợ màu mỡ (Pasqualotto et al. , 2008). Do đó, nó là dự kiến ​​hiệu quả điều trị chống oxy hóa sẽ biểu hiện hiệu quả hơn trong loại nhóm bệnh nhân.

Trong kết luận, kết quả của nghiên cứu này chỉ ra việc điều trị chống oxy hóa bằng đường uống  ở những bệnh nhân vô sinh chẩn đoán ATZ dẫn đến một sự cải thiện đáng kể chất lượng tinh trùng, như phân tích của tinh trùng chính các thông số, đặc biệt là sức sống và khả năng vận động tiến tới. Chất lượng DNA tinh trùng đáy và tuổi thọ là cũng được cải thiện. Hơn nữa, tỷ lệ của DDS là cũng giảm đáng kể. Tuy nhiên , điều quan trọng là lưu ý rằng không phải tất cả bệnh nhân có cải thiện chất lượng tinh trùng và nghiên cứu sâu hơn là cần thiết để cải thiện các phương pháp điều trị chất chống oxy hóa hoặc dẫn họ tới cụ thể nhóm bệnh nhân.

Lời cảm ơn

Được hỗ trợ bởi Càtedra de Recerca Eugin - UAB , FIS (PI080623), Generalitat de Catalunya (2009 SGR 1107)và Bộ Giáo dục và Khoa học, Tây Ban Nha Grant BFU2010-16738/BFI.
References
Aoki VW, Moskovtsev SI, Willis J, Liu L, Mullen JB, Carrell DT (2005) DNA integrity is compromised in protaminedeficient human sperm.J Androl 26:741–748.
Badouard C, Me´ne´zo Y, Panteix G, Ravanat JL, Douki T, Cadet J, Favier A (2008) Determination of new types of
DNA lesions in human sperm.Zygote16:9–13.
Balercia G, Regoli F, Armeni T, Koverech A, Mantero F, Boscaro M (2005) Placebo-controlled double-blind randomized trial on the use of L-carnitine, L–acetylcarnitine, or combined L-carnitine and L-acetylcarnitine in men with idiopathic asthenozoospermia.Fertil Steril84:662–671.
Bungum M, Humaidan P, Axmon A, Spano M, Bungum L, Erenpreiss J, Giwercman A (2007) Sperm DNA integrity assessment in prediction of assisted reproduction technology outcome.Hum Reprod22:174–179.
Camejo MI, Abdala L, Vivas-Acevedo G, Lozano-Herna´ndez R, Angeli-Greaves M, Greaves ED (2011) Selenium, copper and zinc in seminal plasma of men with varicocele, relationship with seminal parameters.Biol Trace Elem Res143:1247–1254.
De Iuliis GN, Thomson LK, Mitchell LA, Finnie JM, Koppers AJ, Hedges A, Nixon B, Aitken RJ (2009) DNA damage in human spermatozoa is highly correlated with the efficiency of chromatin remodeling and the formation of 8-hydroxy-2′-deoxyguanosine, a marker of oxidative stress.Biol Reprod 8:517–524.
De Rosa M, Boggia B, Amalfi B, Zarrilli S, Vita A, Colao A, Lombardi G (2005) Correlation between seminal carnitine and functional spermatozoal characteristics in men with semen dysfunction of various origins.Drugs RD6:1–9.
Enciso M, Muriel L, Ferna´ndez JL, Goyanes V, Segrelles E, Marcos M, Montejo JM, Ardoy M, Pacheco A, Gosa´lvez J (2006) Infertile men with varicocele show a high relative proportion of sperm cells with intense nuclear damage level, evidenced by the sperm chromatin dispersion test.J Androl 27:106–111.
Ferna´ndez JL, Muriel L, Goyanes V, Segrelles E, Gosa´lvez J, Enciso M, LaFromboise M, De Jonge C (2005) Simple determination of human sperm DNA fragmentation with an improved sperm chromatin dispersion test. Fertil Steril 84:833–842.
Garcı´a-Peiro´ A, Martı´nez-Heredia J, Oliver-Bonet M, Abad C, Amengual MJ, Navarro J, Jones C, Coward K, Gosa´lvez J, Benet J (2011a) Protamine 1 to protamine 2 ratio correlates with dynamic aspects of DNA fragmentation in human sperm.Fertil Steril95:105–109.
Garcı´a-Peiro´ A, Oliver-Bonet M, Navarro J, Abad C, Guitart M, Amengual MJ, Gosa´lvez J, Benet J (2011b) Dynamics of sperm DNA fragmentation in patients carrying structurally rearranged chromosomes.Int J Androl34:e546–e553.
Garcı´a-Peiro´ A, Oliver-Bonet M, Navarro J, Abad C, Amengual MJ, Lo´pez-Ferna´ndez C, Gosa´lvez J, Benet J (2012) Differential clustering of sperm subpopulations in infertile males with clinical varicocele and carriers of rearranged genomes.J Androl 33:361–367.
Gharagozloo P, Aitken RJ (2011) The role of sperm oxidative stress in male infertility and the significance of oral antioxidant therapy.Hum Reprod26:1628–1640.
Greco E, Iacobelli M, Rienzi L, Ubaldi F, Ferrero S, Tesarik J (2005) Reduction of the incidence of sperm DNA fragmentation by oral antioxidant treatment. J Androl 26:349–353.
Lenzi A, Lombardo F, Sgro` P, Salacone P, Caponecchia L, Dondero F, Gandini L (2003) Use of carnitine therapy in selected cases of male factor infertility: a double-blind crossover trial.Fertil Steril79:292–300.
Lenzi A, Sgro` P, Salacone P, Paoli D, Gilio B, Lombardo F, Santulli M, Agarwal A, Gandini L (2004) A placebocontrolled double-blind randomized trial of the use of combined l-carnitine and l-acetyl-carnitine treatment in men with asthenozoospermia.Fertil Steril81:1578–1584.
Me´ne´zo YJ, Hazout A, Panteix G, Robert F, Rollet J, CohenBacrie P, Chapuis F, Cle´ment P, Benkhalifa M (2007) Antioxidants to reduce sperm DNA fragmentation: an unexpected adverse effect.Reprod Biomed Online14:418–421.
Menkveld R, Stander FS, Kotze TJ, Kruger TF, van Zyl JA (1990) The evaluation of morphological characteristics of human spermatozoa according to stricter criteria.Hum Reprod5:586–592.
Pasqualotto FF, Sundaram A, Sharma RK, Borges E Jr, Pasqualotto EB, Agarwal A (2008) Semen quality and oxidative stress scores in fertile and infertile patients with varicocele.Fertil Steril89:602–607.
Piomboni P, Gambera L, Serafini F, Campanella G, Morgante G, De Leo V (2008) Sperm quality improvement after natural anti-oxidant treatment of asthenoteratospermic men with leukocytospermia.Asian J Androl10:201–206.
Puscheck EE, Jeyendran RS (2007) The impact of male factor on recurrent pregnancy loss.Curr Opin Obstet Gynecol 19:222–228.
Sailer BL, Sarkar LJ, Bjordahl JA, Jost LK, Evenson DP (1997) Effects of heat stress on mouse testicular cells and sperm chromatin structure.J Androl 18:294–301.
Sakkas D, Seli E, Manicardi GC, Nijs M, Ombelet W, Bizzaro D (2004) The presence of abnormal spermatozoa in the ejaculate: did apoptosis fail?Hum Fertil (Camb)7:99–103.
Santiso R, Tamayo M, Gosa´lvez J, Meseguer M, Garrido N, Ferna´ndez JL (2010) Simultaneous determination in situ of DNA fragmentation and 8-oxoguanine in human sperm. Fertil Steril93:314–318.
Scott R, MacPherson A, Yates RW, Hussain B, Dixon J (1998) The effect of oral selenium supplementation on human sperm motility.Br J Urol82:76–80.
Showell MG, Brown J, Yazdani A, Stankiewicz MT, Hart RJ (2011) Antioxidants for male subfertility.Cochrane Database Syst Rev19:CD007411.
Silver EW, Eskenazi B, Evenson DP, Block G, Young S, Wyrobek AJ (2005) Effect of antioxidant intake on sperm chromatin stability in healthy nonsmoking men.J Androl 26:550–556.
Suleiman SA, Ali ME, Zaki ZM, el-Malik EM, Nasr MA (1996) Lipid peroxidation and human sperm motility: protective role of vitamin E.J Androl 17:530–537.
Tremellen K (2008) Oxidative stress and male infertility–a clinical perspective. Hum Reprod Update 14:243–258.
Tunc O, Thompson J, Tremellen K (2009) Improvement in sperm DNA quality using an oral antioxidant therapy. Reprod Biomed Online18:761–768.
Vicari E, Calogero AE (2001) Effects of treatment with carnitines in infertile patients with prostato-vesiculoepididymitis.Hum Reprod16:2338–2342.
Vicari E, La Vignera S, Calogero AE (2002) Antioxidant treatment with carnitines is effective in infertile patients with prostatovesiculoepididymitis and elevated seminal leukocyte concentrations after treatment with nonsteroidal anti-inflammatory compounds. Fertil Steril 78:1203–1208.
World Health Organization (1999) WHO Laboratory Manual for the Examination of Human Semen and Sperm–Cervical Mucus Interaction. 4th ed. Cambridge University Press, Cambridge, UK.
Zini A, Boman JM, Belzile E, Ciampi A (2008) Sperm DNA damage is associated with an increased risk of pregnancy loss after IVF and ICSI: systematic review and meta-analysis. Hum Reprod23:2663–2668.

 

Zini A, San Gabriel M, Baazeem A (2009) Antioxidants and sperm DNA damage: a clinical perspective.J Assist Reprod Genet26:427–432.
 

Bình luận